♥ LÁ LÌA CÀNH LÀ VÌ GIÓ CUỐN ĐI HAY VÌ CÂY KHÔNG GIỮ LẠI ♥

[ ShotFic ]{WonKyu ver} 10 NGÀY ĐỂ EM PHẢI YÊU ANH – Chapter 10

9HAPPY WONKYU DAY13

Enjoy

Chap 10

“Roẹt”

Đóng mạnh rèm cửa lại khi nhìn thấy con chó của bố mình đuổi rượt Siwon đến tận xe, hắn phóng xe chạy ngay sau đó,Kyuhyun lại thở dài. Đấy! Nếu yêu cậu thì cho dù bị chó cắn cũng phải xông vào. Như cậu đây, con chó của Siwon to như con bò mà cậu còn dám đối mặt với nó, còn con này nó chỉ bằng cái chân của con chó kia thôi vậy mà đã chạy mất dép rồi. Đúng là Sulli nói đúng, cậu thích lầm người rồi. Cuối cùng thì hắn chỉ xem cậu như trò chơi mà thôi, yêu đương gì chứ.

_Anh hai! Đừng buồn nữa, có bao nhiêu chuyện anh đáng làm hơn là ngồi ủ rũ như vậy. Đó không giống anh hai lóc chóc của em chút nào – Sulli vỗ mạnh vai của Kyuhyun và nhìn cậu với ánh mắt thông cảm.

_Anh mày biết mà! Anh mày luôn như thế – Kyuhyun nói cứng nhưng trong mắt cậu không có niềm vui – Ra đi để anh mày viết truyện, anh mày sẽ chuyên tâm viết.

_Dạ! Anh hai đừng có buồn nha! Để em dặn Mely làm sườn rán chua ngọt cho anh.

_Ừ!

Kyuhyun ngồi phịch xuống ghế và mở laptop ra để viết, tiểu thuyết của cậu đã được hơn phân nửa rồi. Những câu chuyện về hắn và cậu, vui lắm lắm. Cậu viết hết những gì bản thân đã trả qua với hắn trong mười ngày này và bây giờ, nó sẽ mở sang một trang mới. Một trang nói về tình yêu tan vỡ của cậu, nói về mối tình đầu của cậu.

[Thế là tôi cũng không thoát khỏi quy luật của anh, cứ ngỡ rằng tôi có thể phá vỡ quy tắt mười ngày nhưng không thể anh à. Tôi thua rồi. tôi luôn là kẻ thua cuộc].

 

[Choi Siwon! Vậy mà anh lại chăm sóc tôi tỉ mỉ đến thế, tôi tưởng anh cũng có tình cảm với tôi chứ. Tôi đau lòng rồi. anh đã thành công rồi, anh hả lòng hả dạ chưa?]

Nước mắt rơi trên bàn phím, mắt đã nhòe đi rồi nhưng Kyuhyun vẫn cứ viết, cậu đau lòng quá! Đau lòng….

“RẦM”

_KHÔNG ĐƯỢC! TỰ NHIÊN NGỒI KHÓC NHƯ THẾ NÀY KHÔNG ĐƯỢC! ÍT RA CŨNG PHẢI ĐÁNH TÊN ĐÓ MỘT TRẬN VÌ ĐÃ LÀM MÌNH ĐAU LÒNG NHƯ THẾ! – Kyuhyun đập mạnh lên bàn phím và đứng lên hét lớn khiến cho người trong nhà vội vã chạy vào.

_ANH HAI! ANH ĐỪNG NGHĨ ĐIỀU GÌ DẠI DỘT! – Sulli xanh mặt nói.

_KYUNIE! ĐỪNG QUÁ BỨC XÚC!

_KHÔNG ĐƯỢC! CON PHẢI ĐI TÌM TÊN ĐÓ, ÍT NHẤT PHẢI CHO HẮN TA MỘT TRẬN CON MỚI HẢ LÒNG HẢ DẠ! – Kyuhyun quả quyết và chạy ra ngoài, mặc cho ông bố và con em kêu thảm thiết.

………….

_Bố…. năm triệu của con đâu? Hu…hu… hu…hu….

_Dẹp!

_BỐ LỪA CON?

_Không phải bố lừa mà con làm ăn thất bại quá, Kyunie đi rồi.

_ẢNH ĐI QUÁNH NGƯỜI TA MÀ! BỐ CHƠI ĂN GIAN! BỐ SẼ MẤT ANH HAI! HU HU HU HU

……………

Trong khi đó

“KÉT”

Thắng xe lại ở công viên, Siwon lau mồ hôi trên mặt mình. Con chó con đó… nó nhỏ mà nó dữ kinh khủng khiếp, nó giống y như chủ nó vậy, lúc nào cũng khiến hắn điêu đứng.

Siwon chợt nhớ lại gương mặt của Kyuhyun. Hắn ước rằng mắt hắn có thể sáng hơn một chút thì hắn sẽ nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt của cậu, giọng nói cậu hôm nay lạnh lùng quá. Hắn không quen chút nào. Hắn muốn nhìn thấy nụ cười trên gương mặt cậu, hắn muốn cảm nhận hơi ấm trên cơ thể cậu biết bao nhiêu. Bây giờ hắn muốn ôm cậu quá.

…………..

“Phịch”

Ngã người lên giường và nhắm mắt một cách mệt mỏi, hắn cố mường tượng ra gương mặt của Kyuhyun. Từ khi về đến giờ hắn đã gọi cho cậu trên dưới 20 cuộc nhưng cậu vẫn không trả lời hắn, có cái gì đó đau lắm dấy lên trong lòng. Tự dưng hắn muốn nhìn thấy cậu, cậu có đánh có mắng thì hắn cũng chịu tất. Hắn nhớ cậu.

“Cốc Cốc Cốc”

_Mẹ vào được chứ Siwon?

_Dạ!

Bà Choi dặt khay thức ăn lên bà vào ngồi bên cạnh con trai cưng của mình, bà vuốt nhẹ tóc của hắn và đặt lên đó một nụ hôn.

_Con trai mẹ lớn đến thế này rồi à? – Bà mỉm cười

_Mẹ à! Con đã lớn rồi, đừng đối xử với con như con nít nữa, con không thích! – Siwon nhắm mặt và lau nhanh nụ hôn trên đầu mình.

_Đối với ba mẹ thì con luôn là một đứa trẻ Siwon à! Nói mẹ nghe xem hôm nay sao mà bực bội trong người thế kia?

_Tại cái tên mắc dịch kia! Cậu ta không nghe điện thoại của con!

_Ý con là Kyuhyun?

_Không cậu ta thì còn ai? Con ghét cậu ta!

_ Kyuhyun như thế nào nhỉ?

Như nói trúng tủ, Siwon huyên thuyên kể cho bà Choi nghe tất cả về Kyuhyun. Bà mỉm cười nhìn cậu con trai của mình hào hứng kể về cậu, trong mắt hắn ánh lên niềm vui mừng khó tả. Và khi nói về việc sáng nay thì mắt con trai bà lại ánh lên vẻ hằn học và buồn bã, bà chỉ mỉm cười. Bà biết rồi, con trai bà đã lớn…

_ Siwon à! Con biết tại sao con lại như thế khi không được Kyuhyun trả lời hay không được Kyuhyun nhìn không? – bà nhẹ nhàng nói.

_Vì sao ạ?

_Vì con đã yêu Kyuhyun rồi con trai à! Con đã yêu cậu bé ấy rất nhiều. Chỉ có tình yêu mới khiến con trở nên mụ mị. Con có thể hẹn hò với mười người con gái trong một đêm và ngủ với tất cả bọn họ, con có thể điều khiển họ như những con rối và vứt bỏ họ nhưng với Kyuhyun con không làm được. Bởi vì con yêu cậu ta bằng trái tim chứ không yêu bằng mắt.

_Yêu?

_Đúng vậy con trai à! Mặc cho bố con và ba cậu ấy có xích mích gì, mẹ sẽ giúp con. Chỉ cần con và cậu ấy đồng lòng thì hai ông già đó để mẹ giải quyết.

_Mẹ à…. Yêu à? – Siwon vẫn ngơ ngác.

_Đúng rồi! Con trai mẹ thông minh một đời mà… ngu có một giờ thôi ha ha ha ha! Hãy nắm chắt cậu trai ấy con nhé, cậu ta sẽ mang lại hạnh phúc cho con đấy con trai! – Bà mỉm cười và đi ra ngoài.

Trên giường, Siwon vẫn lẩm nhẩm lời yêu mà mẹ hắn vừa nói, có thật hắn đã yêu cậu không? Sao hắn không nhận ra điều đó? Có phải khi ở bên cậu hắn cứ như là một đứa trẻ, có phải khi ở bên cậu hắn mới thấy thoải mái như ở nhà. Có phải ở bên cậu hắn mới không có những ham muốn dung tục tầm thường? Những điều đó là tình yêu sao?

Rồi khi cậu khóc, tim hắn như quặn thắt lại. Hắn đau cùng cậu. Rồi khi cậu cười, con tim hắn hân hoan khó tả. Hắn cũng cười. Như thế gọi là yêu sao?

Rồi khi xa cậu, hắn cứ ngỡ như thời gian đang trôi qua một cách chậm chạp. Chưa bao giờ ôm cậu trong vòng tay là đủ, chưa bao giờ hôn cậu là đủ. Như vậy là yêu sao?

Yêu? Là yêu sao?

“Tit Tit Tit”

Giật mình bởi tiếng chuông điện thoại, Siwon vội bắt máy khi nhìn thấy dòng chữ “Đầu xù xấu xí” hiện lên trên màn hình.

_YA

“YA! RA ĐÂY!”

_ĐANG Ở ĐÂU? – hắn hậm hực khi nghe Kyuhyun nạt trong điện thoại.

“TÔI ĐANG Ở TRƯỚC CỬA NHÀ ANH ĐÂY! MỞ CỬA CHO TÔI VÔ”.

“OK!”

Siwon vội vã chạy ra ngoài và lấy xe về nhà riêng của mình, hắn mừng rỡ khi nhìn thấy Kyuhyun đang lấp ló trước cửa nhà. Chắc là cậu sợ con chó của hắn nên mới không dám vào đây mà. Nhưng mà cậu yên tâm, con chó đó hắn đã nhốt lại rồi. Từ giờ nó sẽ không làm hại cậu nữa đâu.

_Kyuhyun à!

“BỐP”

Siwon gập người lại khi nhận lấy cú đấm từ Kyuhyun, hắn chưa kịp nói gì thì đã thêm một cú nữa vào chân.

_CHO ANH CHỪA CÁI TỘI LÀM TÔI ĐAU HU HU HU! CHƠI GÌ CHƠI KỲ! SAO KHIẾN CHO TÔI YÊU ANH RỒI BỎ TÔI NHƯ VẬY HẢ? SAO CHƠI KỲ VẬY? CÓ MƯỚN NHÀ BÁO THÌ NÓI CHO TÔI MỘT TIẾNG ĐỂ TÔI CHUẨN BỊ TÂM LÍ CHỨ? ANH CHƠI ĐỂU CÁN! ANH LÀ TÊN KHỐN! TÔI GHÉT ANH!

Kyuhyun nói một tràn rồi chạy đi nhưng tay cậu đã bị nắm lại và cả người cậu bị nhấc lên không.

_YA! THẢ RA! LÀM GÌ ĐÂY? LÀM GÌ ĐÂY?

Kyuhyun hét lên khi Siwon bế cậu chạy vào nhà và quẳng cậu lên giường. Kyuhyun vội vã lấy mền đắp lên người khi nhìn thấy gương mặt giận dữ của Siwon

_YA! ANH LÀM GÌ ĐÂY? ANH LÀM GÌ? ANH … ANH MÀ…LÀM GÌ QUÁ ĐÁNG LÀ TÔI LA LÊN, TÔI LA LÊN ĐÓ!

_LA ĐI! COI AI CỨU EM!

Siwon hét lên và chồm lên người Kyuhyun, cậu sợ quá nên đánh túi bụi vào lưng hắn và miệng thì không ngừng hét lên.

_BỚ NGƯỜI TA HIẾP TRƯỚC GIẾT SAU! CỨU TÔI VỚI HU HU HU HU! HIẾP TRƯỚC GIẾT SAU KÌA! CHOI SIWON XẤU XA!

_ỪA! TÔI HIẾP TRƯỚC GIẾT SAU ĐÓ! GIẾT RỒI THÌ TÔI HIẾP NỮA! CHO CẬU TAN TÀNH LUÔN, CHO CẬU KHỎI ĐẦU THAI LUÔN!

_HU HU HU! CÁI ĐỒ… ĐỦ THỨ ĐỒ, ANH LÀ CÁI….

_Anh yêu em!

Kyuhyun im bặt khi Siwon ôm cứng lấy cậu và thì thầm câu yêu thương bên tai cậu khiến cậu chết sững.

_Anh yêu em…Anh yêu em….Anh yêu em….Kyuhyun à….

_Y….yêu….?

_Anh yêu em! Anh yêu em…Anh yêu em…. Anh xin lỗi vì đã làm em hiểu lầm anh nhưng anh yêu em….

_Anh…yêu em? – Kyuhyun lắp bắp.

_Anh yêu em….như…..- Siwon cố nặn ra cho mình một vài lời nói mượt mà nhưng không thể, ở bên cậu hắn chợt ngu người ra lúc nào không hay – Anh.. anh yêu em như rừng yêu thú dữ! – hắn chắc chắn.

_WHAT?

_ANH YÊU EM NHƯ RỪNG YÊU THÚ DỮ! VÌ EM DỮ NÊN ANH MỚI YÊU EM! KYUHYUN À!

Siwon hôn mạnh lên môi Kyuhyun và cuốn cậu vào vòng xoáy của ái tình. Hắn mút mạnh môi cậu và để lại đó những tiếng nút lớn, tay hắn sờ soạng trên làn da mịn màng non nớt của cậu.

_Ya…ya…..ya….lợi…lợi dụng hả? – Kyuhyun vội đẩy hắn ra.

_Anh yêu em! Anh sẽ chết mất nếu em đau lòng, và anh sẽ không bao giờ để em đau lòng cưng à! – Siwon nói chắc.

_Tôi….. tôi….tôi cũng yêu….hu hu hu EM YÊU ANH LẮM! EM YÊU ANH! YÊU QUÁ TRỜI YÊU LUÔN! –  Kyuhyun bật khóc và ôm cứng lấy Siwon – EM ĐỊNH CHẠY LẠI ĐÂY ĐÁNH CHO ANH MỘT TRẬN RỒI VỀ KHÓC ĐÓ! EM ĐAU LÒNG VÌ ANH XEM EM NHƯ TRÒ CHƠI! EM TƯỞNG EM ĐÃ PHÁ VỠ QUY LUẬT MƯỜI NGÀY CỦA ANH NHƯNG KHÔNG THỂ! EM LUÔN THUA CUỘC MÀ HU HU HU.

_Không! Em không thua, chúng ta không ai thua cả, anh yêu em!

_Ừm….-Kyuhyun gật đầu và ôm cứng lấy Siwon. Cậu hạnh phúc quá, mới khóc đó rồi lại cười đó, có ai nói rằng Cho Kyuhyun là một người tỉnh táo không nhỉ?

_ Kyuhyun à! Hay là chúng ta…. – Siwon nhìn xuống người Kyuhyun.

_Là sao?

_Chúng ta ăn cơm trước kẻng đi!

“BỐP”

_ANH TƯỞNG TÔI LÀ AI HẢ? MUỐN GÌ?

Kyuhyun đánh mạnh lên đầu Siwon khiến hắn ngã xuống giường, cậu hét một lúc mà không thấy hắn ngồi dậy liền chạy xuống.

_Lại xỉu nữa hả? Vậy đầu anh là yếu huyệt của anh rồi. Lần nào đánh ngay đầu anh cũng xỉu cả. Hu hu hu Siwon à! Em không cố ý đâu…nhưng mà em vui lắm….. em yêu anh….

End Chap 10

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s