♥ LÁ LÌA CÀNH LÀ VÌ GIÓ CUỐN ĐI HAY VÌ CÂY KHÔNG GIỮ LẠI ♥

[ ShotFic ]{WonKyu ver} 10 NGÀY ĐỂ EM PHẢI YÊU ANH – Chapter 9

tumblr_o81uorLE5F1qiq56ao5_r1_250

Chap 9

“RẦM”

_ĐỌC LỚN LÊN CHO BỐ MÀY!- ông Cho tức giận đẩy tờ báo vào mặt của Kyuhyun khiến cậu ngã ngửa ra sau, chậm chạp đưa tờ báo lên để xem chuyện gì khiến bố cậu lại giận dữ đến như thế?

_AAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!!!!!! CÁI GÌ THẾ NÀY?

Kyuhyun hét to khi cái tựa cực kỳ sốc đập vào mắt cậu nhức nhối “CON TRAI CỦA CHỦ TỊCH HỆ THỐNG SIÊU THỊ LỚN NHẤT HÀN QUỐC K.Co- CHO KYUHYUN LẺN VÀO NHÀ CỦA CON TRAI GIÁM ĐỐC NGÂN HÀNG S.BANK VÀ BỊ ANH THẢ CHÓ ĐUỔI ĐI”.

_ĐỒ BỊA ĐẶT! BỐ AHHHHHHHHH!!!!!!!!!!!! CON THỀ LÀ KHÔNG PHẢI!!!!!!!!!!!!!!!!!!

“Bộp”

“bộp”

“bộp”

Ông Cho tức giận đặt mạnh những quyển sách dày cộm lên đầu của Kyuhyun và lấy cây roi mây đánh lên đó khiến đầu cậu nhức nhối kinh khủng. Đứng kế bên, Sulli cũng không dám hó hé vì nó lỡ hứa với Kyuhyun là sẽ cho cậu tự do một ngày. Bây giờ Kyuhyun mà khai nó ra thì nó cũng bị đánh, mà con gái bị đánh thì…. Quê lắm.

_Mày rốt cục là mê thằng đó ở chỗ nào? Nó có đẹp trai hơn bố mày không? Nó có giỏi như bố mày không? Sao mày không mê bố mà mê nó hả?

“BỐP”

_BỐ ƠI HU HU HU ĐAU QUÁ! ĐỪNG ĐÁNH MÔNG CON, ĐÁNH ĐẦU CON ĐI MÀ! BỐ AH! HU HU HU HU~ BỐ!

_NÓI BỐ MÀY NGHE! RỐT CỤC LÀ MÀY VÀ NÓ CÓ QUAN HỆ NHƯ THẾ NÀO HẢ? TẠI SAO ĐANG ĐÊM ĐANG HÔM MÀY MÒ QUA NHÀ NÓ LÀM CÁI GÌ MÀ BỊ NÓ XUA CHÓ RƯỢT HẢ? MÀY RẢNH QUÁ HA! MÀY RẢNH ĐẾN NỖI QUA BÊN ĐÓ CHƠI VỚI CON CHÓ TO NHƯ CON BÒ NHÀ NÓ HẢ? MÀY MUỐN LÀM MÓN THỊT ĐÔNG LẠNH ĐỂ DÀNH CHO NÓ ẤM LÒNG QUA MÙA ĐÔNG HẢ?- ông Cho tức giận hỏi, ông đập liên tục lên chồng sách trên đầu cậu- MÀY TIN BỐ MÀY ĐÁNH CHO MÀY THÀNH NGƯỜI LÙN KHÔNG HẢ? MÀY VỚI NÓ …. ĐÊM QUA MÀY KHÔNG VỀ NHÀ….MÀY VỚI NÓ XẢY RA CHUYỆN GÌ HẢ?

_bố…bố…. huh u hu…. Đừng nạt con…. Con bị hở van tim mà….. – Kyuhyun mếu máo nhìn ông.

_MÀY TIN BỐ MÀY ĐÁNH CHO MÀY RỚT TIM LUÔN KHÔNG HẢ? MÀY NÓI DỐI AI KHÔNG NÓI MÀY CANH NGAY BỐ MÀY MÀ NÓI HẢ? BỐ MÀY BA TUỔI ĐÃ BIẾT NÓI DỐI RỒI, BỐN TUỔI ĐÃ BIẾT LỪA GẠT RỒI. MÀY LÀ GÌ MÀ DÁM NÓI BỊ HỞ VAN TIM HẢ? NÓI! MÀY VỚI THẰNG ĐÓ, CÓ GÌ CHƯA?

_Dạ , hu ….hu …hu…. Mới…hôn thôi.

_CÁI GÌ? Ở ĐÂU? HÔN Ở ĐÂU?- ông Cho giật mình.

_Ở đây- Kyuhyun chầm chậm chỉ lên trán mình và cậu có thể thấy cái thở phào nhẹ nhỏm- ở đây…ở đây…. ở đây…. ở đây nữa…..

“RẦM!”

_BỐ! BỐ!

Kyuhyun và Sulli vội vã chạy lại đỡ ông Cho khi ông bất ngờ ngã xuống ghế.

_Mày… mày chỉ nát mặt mày rồi, ở trên mặt mày có chỗ nào mà nó chưa hôn hả?

_Dạ… không! Hôn hết rồi….

_còn…còn….chỗ này…. Chỗ này…. Và chỗ này?- Ông run run chỉ lên ngực, bụng và mông của Kyuhyun.

_BỐ! CON KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI DỄ DÃI ĐÂU-   Kyuhyun vội đáp- Con chỉ là…nhờ anh ta làm con yêu anh ta thôi.

_Rồi mày yêu nó chưa?

_Hơi hơi!

_HƠI HƠI? HƠI HƠI NÈ! HƠI HƠI NÈ! TAO CHO MÀY HƠI HƠI.

_BỐ ƠI! BỐ! ĐAU QUÁ! CON BỊ TIM THÒNG! CON BỊ ĐAU RUỘT THỪA! BỐ ƠI ĐỪNG ĐÁNH CON! SULLI CỨU ANH VỚI HU HU HU….

Kyuhyun vội chạy khi ông Cho cầm cây roi mây đánh vào mông cậu, ông đánh thật mạnh khiến Kyuhyun nhảy lên vì đau. Cậu chạy khắp nhà nhưng ông cũng không tha cho cậu, ông tuy già nhưng dai sức lắm, lần này ông cho cậu biết cái câu “gừng càng già càng cay”.

_TỪ NAY MÀY PHẢI Ở TRONG NHÀ, KHÔNG ĐƯỢC RA NGOÀI. MÀY MÀ RA LÀ TAO CƯA GIÒ LUÔN!

Trong khi đó, nhà họ Choi.

_HA HA HA HA! CHO JAEWON ƠI LÀ CHO JAEWON! ÔNG LUÔN THUA TÔI, HA HA HA! ÔNG KHÔNG CÓ CỬA QUA MẶT TÔI ĐÂU. HA HA HA HA! ĐỜI ÔNG THUA TÔI RỒI ĐỜI CON ÔNG CŨNG THUA CON TÔI. HA HA HA! SIWON AH! CON MUỐN GÌ ĐỂ BA CHO, CON MUỐN CÁI GÌ BA CŨNG CHO HẾT!- ông Choi hứng khởi vỗ vai con trai cưng của mình trong khi mẹ hắn thì lắc đầu.

_Ông và Jaewon có còn con nít đâu chứ? Khi không lại vì một chuyện cỏn con mà giành giật nhau- bà lắc đầu.

_Ây da mình àh! Nếu không giành giật thì bây giờ mình đâu phải mẹ thằng nhóc con này phải không? Tôi chắc chắn là tên đó còn ghi thù lắm, nó mà không ghi thù mới là lạ! ha ha ha! Con trai cưng- ông quay sang Siwon- con muốn cái gì ba cũng cho con hết! con đúng là…. Đúng là….cha nào thì con nấy, con nhà tông không giống lông cũng giống cánh chứ! Ha ha ha ha!

Ông Choi đi vào phòng khách cùng với tiếng cười sảng khoái của mình, bà Choi chỉ biết lắc đầu cười rồi cũng đi vào nhà bếp, chỉ còn hắn ở trong phòng một mình cùng tờ báo.

_Đồ báo lá cải, chụp gì kỳ cục!- Siwon nhăn nhó nhìn những tấm ảnh in trên báo nhưng một lúc sau hắn cũng phì cười khi ông nhà báo này chụp Kyuhyun ở một tư thế hết sức là ….. ây da! Con chó đang nhảy bổ vào cậu và nếu nhìn đằng sau thì đích thị nó đang ngoạm cái mông tròn tròn của cậu, trông đáng yêu quá!

Ây da! Cắt ra làm kỷ niệm thôi. Ông này có khiếu chụp hình nè!

Trong khi nhà họ Choi thì hoa lá tươi tốt thì nhà họ Cho lại sấm chớp đùng đùng, Kyuhyun bị nhốt trong phòng cùng với cô em gái rượu của mình. Cậu sẽ không được đi đâu hết cho đến khi quên hẳn tên con trai nhà họ Choi kia, Kyuhyun chán nản ngã người lên giường và nhìn cô em gái quý hóa của mình đang điệu đà sơn móng tay.

_Ya! Mày không biết chán khi tối ngày cắt rồi sơn móng sao Sulli?- Kyuhyun thắc mắc nhìn nó.

_Anh hai đúng là không theo kịp thời đại rồi, vẽ móng là nghệ thuật, điển hình là móng tay em; người vẽ móng là nghệ sĩ, điển hình là em còn người nhìn người ta vẽ móng là nghệ nhân. Điển hình là anh hai đó! ngốc!- Sulli hất mặt về phía Kyuhyun.

_Chán quá hà! Không cho ra ngoài chắc anh mày chết quá!- Kyuhyun thở dài.

_Hồi trước bố bắt anh ra ngoài chơi với em thì có khi nào anh chịu ra khỏi phòng đâu, bây giờ có cơ hội ở trong này thì anh phải mừng chứ. Mà anh không phải là theo đuổi nghiệp văn vẻ gì của anh sao? Bây giờ không gian yên lặng, đối diện anh là một nghệ sĩ lẫn nghệ thuật như em thì anh còn đòi gì nữa. anh tu chín kiếp mới được ngồi chung với em trong này.

_Đúng rồi! phải chi tao tu thêm một kiếp nữa thì đâu có gặp mày!- Kyuhyun nhếch môi.

_Aish! Mặc kệ anh hai!

Sulli lại tiếp tục nghiệp vẽ móng của mình, nó vẽ những bông hoa nhỏ lên móng chân được cắt tỉa một cách tỉ mỉ, nó vẽ như thế nhưng đầu óc nó có nghĩ tới đâu. Cái mà nó đang nghĩ tới bây giờ là làm sao để Kyuhyun không còn thích tên họ Choi kia nữa.

Flashback

_ Sulli ah!- tay nó bị kéo giật lại bởi bàn tay to lớn của ông Cho, ông kéo nhanh nó vào phòng khách và nói nhỏ với nó- Con hãy giúp bố khuyên thằng Kyuhyun đừng có đeo theo thằng kia nữa, nếu được bố sẽ thưởng cho con! Bố biết con gái bố là giỏi nhất mà!- ông vuốt ve đầu nó.

_Con không làm được!- nó khoanh tay nhìn ra cửa sổ- anh hai là người con thương nhất!

_Hơn cả bố sao?- ông nghiêm giọng.

_Đúng! Hơn cả bố luôn!

_Một triệu!- ông đưa một ngón tay lên.

_Hứ! con không phải là người hám tiền!- nó lại hất mặt.

_Hai triệu!

_Con không phải là đứa bán đứng anh hai mình.

_Ba triệu!

_Con không tham gia! Con yêu anh hai.

_Năm triệu! giá chót, chịu thì chi không chịu thì đói!- ông Cho hắng giọng.

_YES SIR!

Vâng! vì năm triệu, nó đã đồng ý bán anh nó một cách không thương tiếc.

End flaskback.

Nhíu mày khi cố nghĩ ra cách nào có thể khiến anh nó quay sang ghét Choi Siwon, số phần của năm triệu đang nằm trong tay nó. Nếu nó thành công thì nó có thể tha hồ mà mua sắm với số tiền đó và ngược lại, nó sẽ phải nhìn bố nó đem năm triệu nhét trở lại túi riêng. KHÔNG! Nó không chấp nhận điều đó, chẳng lẽ một đứa thông minh như nó lại không thể nghĩ ra cách sao? Không! Không! Không!

_KHÔNG!!!!!!!!!!!- Sulli bức xúc hét lên và đập vào mắt nó là đôi mắt ngạc nhiên của Kyuhyun cùng tờ báo bên tay cậu.

_Không? Mày nói cái gì vậy?

_Không!….ờ….àh….- Nó lúng túng khi nhìn vào đôi mắt ngây thơ của anh nó- àh! KHÔNG! KHÔNG CÔNG BẰNG! KHÔNG CÔNG BẰNG!

Thời của Sulli tới rồi! nó luôn là một đứa thông minh và nhạy bén, nó thoát được rồi.

Vội vã để chai nước sơn qua một bên, nó nhảy lên giường và giật lấy tờ báo của Kyuhyun.

_Anh hai! Em suy nghĩ nãy giờ, cái này là có âm mưu anh hai ơi!- nó quả quyết.

_Âm mưu? Âm mưu gì?- cậu ngơ ngác.

_Anh hai nghĩ coi, có ai mà một hai giờ khuya mà đi săn tin không? Anh nghĩ nữa đi, cái tên Siwon đó, ổng có phải là ca sĩ diễn viên nổi tiếng gì đâu mà có người canh nhà. Cái này… là ổng gài anh! Là ổng gài anh đó , em bảo đảm!- Sulli quả quyết chỉ vào tờ báo- Anh nhìn đi, chụp hình nè! Anh nhìn hai tấm hình đi, một tấm anh bị chó rượt chạy. Nhìn nghiêng nghiêng là tưởng anh bị nó cắn rồi, còn một tấm thì chụp rõ mặt anh luôn. Cái này là khiến anh quê nè! Khiến nhà mình mất mặt nè!

_Không phải chứ! Siwon không phải như vậy đâu!- Kyuhyun lắc đầu nhưng đôi mày thanh của cậu đang nhíu lại.

_Không phải gì chứ? Anh nhìn đi, tên đó cười kìa! Anh nhìn đi! Anh sợ như thế nào thì hắn ta lại cười y như thế, ai thương mà thế không? Em nói thiệt, anh hai thương lầm người rồi. Tên đó chỉ muốn chơi qua đường với anh hai thôi.

Sulli vừa nói vừa nhìn biểu hiện trên gương mặt của Kyuhyun, nó hơi mím môi khi nhìn thấy anh nó không như mọi ngày. Có cái gì đó không ổn, không ổn chút nào cả.

“tit tit tit”

_Alo!- Kyuhyun vội vã chộp lấy điện thoại khi dòng chữ “ Siwon “ nhấp nháy trên màn hình.

“Ha ha ha ha! Kyuhyun ah! em có coi báo sáng nay chưa? Em nhìn tấm thư hai đi, mắc cười quá chừng! anh coi mà cười muốn sái quai hàm luôn”.

_…….

“Để bữa nào anh lại chỗ của tên phóng viên đó xin vài tấm về làm kỷ niệm, chắc là nó còn lưu hình nhiều lắm đó. Ha …ha… ha…”

Siwon cười lớn và nói chuyện với Kyuhyun, hắn cứ nhìn ngắm gương mặt sợ hãi của cậu trên mặt báo rồi phì cười một mình.

“ Kyuhyun ah! Sao không nói? Hay là mắc cỡ quá hả? Mà nhìn em mắc cười thật! Anh càng nhìn anh càng mắc cười! Ha …ha …ha…- Siwon cười một lúc sau thì nụ cười không tươi nữa vì nãy giờ chỉ có mình hắn độc thoại một mình, Kyuhyun vẫn chưa nói gì với hắn cả- Ya! Sao không nói chuyện? hay cứng miệng không nói huh?”

“Cụp”

_Ya ya ya ya ya! Sao cúp máy ngang xương vậy? Ya! Kyuhyun ah!

Siwon hét vào điện thoại khi đầu dây bên kia đã cúp tự lúc nào, hắn ngẩng tò te nhìn nó một hồi rồi quyết định gọi lại nhưng những lần sau đó đều không được, Kyuhyun không muốn bắt máy nữa và điều đó khiến cho hắn nổi điên lên.

_Ya! Chơi trò gì đây? Tự nhiên không nói chuyện với tui là sao? Tui nói cho cậu biết nhá, cậu mà không bắt máy lần nữa đi, tui thề tui bỏ cậu tui theo con khác- Siwon hậm hực chỉ vào cái điện thoại đáng thương của mình.

Trong khi đó.

Đó! Anh hai thấy chưa? Trong khi anh hai bị bố la, bị bố đánh thì ổng cười sang sảng, còn gọi điện chọc cho anh giận thêm. Anh thấy không? Người như vậy mà thương anh thật lòng thì em không tin!- Sulli hậm hực nói- Em là em ghét ổng, ổng làm anh của em buồn, em ghét ổng nhất.

“Bộp”

Sulli định nói thêm điều gì đó nhưng nó vội im bặt khi nhìn thấy một giọt nước trong suốt rơi xuống mặt báo. Nó biết điều gì đang xảy ra, anh nó đang khóc. Nó thành công rồi, nhưng…. Nó cũng buồn.

_Anh hai ah!- Sulli vội ôm anh nó và vuốt ve sống lưng- Anh đừng khóc, cái hạng đó không đáng cho anh khóc anh biết không? Anh của em từ trước tới giờ là một người vui vẻ và hồn nhiên, anh của em làm giỏi nhất. Anh đừng buồn vì người đó.

Vòng tay Kyuhyun từ từ luôn qua vai Sulli và ôm nó cứng hơn. Nó luôn là như vậy, đôi khi lóc chóc lanh chanh nhưng lại thương cậu lắm. Ngày xưa có ai nói xấu hay bắt nạt cậu, nói cậu giống con gái thì nó đều cãi lại, ai mắng cậu thì nó mắng lại, ai đánh cậu thì nó sẽ đánh lại. Luôn là như thế, và bây giờ, nó vẫn ngồi đây, an ủi cậu.

_Hic hic hic, anh làm sao đây Sulli? Anh lỡ….thương người ta thiệt rồi, nên anh nghe em nói, anh buồn lắm. Anh buồn dữ lắm Sulli ah!

_Em biết! nhưng em biết anh hai em là người rất mạnh mẽ phải không?- Sulli mỉm cười nhẹ nhàng khi nhận thấy cái gật đầu của Kyuhyun- Em biết anh hai em sẽ lại vui vẻ phải không?

_Ưh! Anh sẽ …… Hu hu hu hu hu

Ôm Kyuhyun vào lòng, Sulli thì thầm lời xin lỗi. Nó bây giờ… không biết nó làm đúng hay sai nữa….

Nhà Siwon.

_Umma! Umma biết nhà của chú Cho không?- Siwon nói nhỏ khi lấy lọ muối cho bà.

_Chi vậy?

_Con muốn tới đó, mắc cái gì mà tên đó không chịu nghe điện thoại của con.

_Không sợ ba con la sao?- bà nháy mắt.

_Cái đó là chuyện người lớn, con không quan tâm tới. Bây giờ là tên kia kìa- Siwon hậm hực

_Được rồi! !@#$%^&*(

Siwon vội vã chạy ra xe và đi thẳng tới địa chỉ mà umma hắn đã đưa, từ nhà hắn tới nhà của Kyuhyun đúng là xa thật, hai người này thù nhau đến nỗi không muốn ở cùng một đường sao. Khu của anh là khu biệt lập dành riêng cho những người giàu có ở Hàn Quốc, ai ở đây đều có quyền và tiền. Bố của Kyuhyun cũng vậy nhưng vì ghét nên không thèm ở, ôi~

“KÉT”

Thắng gấp trước cửa nhà của Kyuhyun, Siwon ngước lên và choáng ngợp trước vẻ đồ sộ của nó. Nhà cậu giống như là một tòa lâu đài thu nhỏ vậy và hắn tưởng tượng cậu là một công chúa nhỏ được hưởng tất cả yêu thương từ gia đình. Tại sao là công chúa mà không phải là hoàng tử? Vì Kyuhyun đẹp lắm, cậu đẹp hơn bất cứ người con gái nào. Cậu đẹp nhất, ít ra là trong mắt hắn. Đúng rồi, trong mắt hắn cậu là đẹp nhất dù ở bất cứ hình dạng nào.

Lấy điện thoại để gọi cho cậu, hắn ngước lên nhìn ngôi nhà và tìm nơi nào cậu đang ở. Àh! Có căn phòng treo màng màu đỏ sẫm, có lẽ là phòng của cậu vì cậu rất thích màu đỏ mà, thế là hắn cứ nhìn lên đó suốt.

_Khỉ thật! sao không chịu bắt máy?- hắn nghiến răng và gọi lại lần nữa.

“Alo?”

_YA! SAO TUI GỌI MÀ KHÔNG CHỊU TRẢ LỜI HẢ?- Hắn nạt lên trong điện thoại nhưng vội im bặt khi giọng của Kyuhyun không giống như thường ngày- Ya…. Em… sao vậy?

“Có gì không?”

_Ờ…àh…- Chợt hắn trở nên lúng túng khi giọng Kyuhyun nghiêm như vậy, cảm giác thật xa lạ, không giống với Kyuhyun của hắn chút nào- Ờ…. Anh đang ở trước nhà em…. anh gọi cho em quá trời mà không bắt máy nên anh lại….- Siwon nhìn lên căn phòng có màn treo màu đỏ.

“Vậy àh!”

Siwon đã đúng, Kyuhyun đến mở cửa sổ và nhìn xuống, do khoảng cách xa quá nên hắn không thể nhìn thấy gương mặt buồn thiu của cậu.

“Anh đến đây làm gì?”

_Ah…ờ….. thì mình còn hạn mười ngày mà, anh đến…. để đón em đi….

“Không cần đâu, bỏ đi cái hạn đó đi. Tui không yêu anh được, có cố cũng không được. Tốt nhất là đừng liên lạc với nhau nữa…”.

_Ya ! nói vậy mà nghe được hả? Ya ya ya ya!

Siwon tức muốn điên khi Kyuhyun lại chủ động cúp máy lần nữa, hôm nay là ngày gì vậy? Mới hôm qua còn vui vẻ và cười híp mắt đến kia vậy mà bây giờ….

_Tôi điên mất thôi…- Siwon lầm bầm rồi xuống xe và  bấm chuông, hôm nay hắn nhất định phải hỏi cậu cho rõ ràng chứ thế này thì hắn chết mất thôi.

“Ting tong”

Siwon mỉm cười khi người giúp việc nhà Kyuhyun chạy ra mở cửa cho hắn.

_Xin hỏi cậu tìm ai ạ?

_Dạ! cháu tìm Kyuhyun ạh!- Siwon cuối đầu lịch sự.

_Dạ mời cậu vào.

……

Siwon bước vào tòa lâu đài thu nhỏ của Kyuhyun, hắn thầm ngưỡng mộ con mắt tinh đời của bố cậu. Bên trong nhà là một màu vàng sang trọng của vua chúa, bàn ghế đều được làm bằng gỗ quý và được chạm trổ tinh xảo. Thật sự là một không gian cổ kính, khác hẳn với phong cách hiện đại trẻ trung của ba hắn.

_Ai vậy Mely?

Siwon vội xoay đầu về phía phát ra giọng nói.

_Dạ! cậu này đến tìm cậu hai ạ!- Mely lễ phép nói.

_Ưh! Con đi ra sau đi, để đó cho ông.

_Dạ!

Siwon đứng im và quan sát người đàn ông đang tiến lại gần hắn, ông không nói mà chỉ đi vòng quanh hắn vài vòng rồi dừng lại trước mặt.

_ Cậu tên gì?

_Dạ…cháu tên là Siwon.

_ SIWON? CHOI SIWON?- Ông mở to mắt- Hèn chi tôi thấy nghi nghi, giống gì mà giống quá.

_Dạ?

_Cậu về đi! Tôi không cho cậu gặp con trai tôi, nó cần yên tĩnh và nó không cần phải gặp cậu- Ông hất mặt.

_Không được!- Siwon nói nhanh khi nhận lấy cái nhìn ngạc nhiên của bố Kyuhyun. Có lẽ ông chưa thấy ai dám cãi lời ông như vậy- Cháu có một số chuyện muốn nói với Kyuhyun và cháu cần gặp cậu ấy ngay ạ! Bác thông cảm.

_Thông cảm? Mày mà không đi, tao đánh què giò mày!

Siwon chưa kịp hiểu chuyện gì thì đầu gối hắn nhận một cái đánh đau từ cây gậy trên tay ông, ông đánh vào chân hắn khiến hắn đau đớn mà lùi lùi ra xa.

_MELY! THẢ CHÓ ĐI!

“GẤU GẤU GẤU GẤU”

_YA YA! BÁC GIÀ MÀ CHƠI KỲ QUÁ! YA!

Ông Cho cười ha hả khi nhìn thấy bộ dạng chạy co giò của Siwon khi bị con chó cưng của ông đuổi rượt. Thế đấy! người nhà họ Choi thì đừng hòng sang đây. Hứ!

End chap.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s