♥ LÁ LÌA CÀNH LÀ VÌ GIÓ CUỐN ĐI HAY VÌ CÂY KHÔNG GIỮ LẠI ♥

[ ShotFic ]{WonKyu ver} 10 NGÀY ĐỂ EM PHẢI YÊU ANH – Chapter 6

1

Enjoy

_Ưm…

Tỉnh lại với cái đầu đau như búa bổ. Nhìn sang đồng hồ bên cạnh thì nó đã là 6 giờ chiều rồi. Kyuhyun! Cái tên đánh hắn lúc 7 giờ sáng mà khiến hắn ngất đến 6 giờ tối. Phải hỏi tội mới được. Làm mất oan một ngày trời rồi. Cái này là hắn muốn giúp mà cậu lại không chịu.

Em né tránh hả? Lâu lâu anh làm người tốt mà không cho? Em không cho thì anh càng làm. Anh sẽ khiến em đau đến mức muốn chết luôn. Đợi đấy

_ Siwon à! Anh tỉnh rồi hả? Hì hì hì!

Nhìn cái nụ cười méo mó của Kyuhyun, Siwon cũng chẳng buồn trách thêm. Hắn nằm nghiên sang một bên và suy tính xem cách nào khiến cậu đau lòng đây. Cách nào đây ta?

_Em có nấu cháo kìa, anh ăn đi!

Cháo? Trời! Cậu ta biết nấu ăn sao?

_Không ăn. Rủi em bỏ thuốc rồi sao? Anh không có ngủ

_Đồ đa nghi. Em muốn giết anh là em giết anh mất đất rồi. Ở đó mà nằm được tới giờ sao? Dậy ăn đi. Cái này là em đích thân nấu đó. Anh tu mấy kiếp mới được. Ở đó mà làm cao

_KHÔNG ĂN! – Siwon hét lớn và kéo chăn lên cao

_Anh….rốt cục có ăn không thì bảo?

“Rắc Rắc Rắc”

Kyuhyun bóp hai tay lại với nhau khi cậu giật mền ra khỏi người Siwon

_KHÔNG ĂN!!!!!!!!!!!!!!!!

……………..

_Sao! Ngon không?

_Như nước lã. Cái này em đổ cháo bịch rồi đổ nước lã vào. Em mà nấu…ọe!

 

 

__ĂN! ANH MÀ NHẢ MIẾNG NÀO LÀ EM ĐÁNH ANH. ANH GIỎI ANH NHẢ ĐI – Kyuhyun giơ nấm đấm lên trước mặt Siwon

“KENG”

_YA! EM LÀM CÁI GÌ VẬY? ANH ĂN HẾT NỔI RỒI – Siwon đặt mạnh tô cháo trống không lên bàn – ANH KHÔNG ĂN NỔI NỮA. EM ĐÓ. BÂY GIỜ LÀ NGÀY THỨ SÁU RỒI. CÒN CÓ BỐN NGÀY NỮA THÔI. ANH LÀM EM ĐAU LÒNG THÌ EM LẠI TRỐN LÀ SAO HẢ? CHƠI GÌ KỲ VẬY?

_YA! AI MÀ THÈM TRỐN! CHỈ LÀ…..EM CHƯA CÓ YÊU ANH. EM SẼ KHÔNG ĐAU LÒNG ĐÂU. EM THỀ ĐÓ. HỨ!

_Không yêu? – Siwon nhướng mày – Thiệt không?

_Ừ! KHÔNG YÊU. CHƯA YÊU.- Kyuhyun bực mình ngồi xuống – Mà Siwon à! Em chưa yêu anh mà, làm ơn cho em thêm vài ngày nữa đi. Chẳng phải chúng ta đang rất vui sao? Ha! Siwon à! Đi mà! – Kyuhyun nhìn Siwon với đôi mắt cún con.

_CHO KYUHYUN! TÔI LÀ TÔI MỆT VỚI CẬU RỒI NHÉ. COI ĐI, CHỈ VÌ CÁI LỜI HỨA VỚ VẨN VỚI CẬU MÀ TÔI BỎ RA BIẾT BAO NHIÊU TIỀN NÈ, RỒI CỦA NÈ, RỒI SỨC NÈ, ĐÊM ĐÊM THAY VÌ TÔI ĐI RA BAR CHƠI THÌ PHẢI Ở ĐÂY VỚI CẬU, ÔM CẬU VÀ LÀM CẬU VUI, NHƯ THẾ LÀ QUÁ SỨC CHỊU ĐỰNG CỦA TÔI RỒI NHÁ. YA! CÁI NGƯỜI CẬU XẤU XÍ THÌ KHÔNG NÓI ĐI, LẠI CÒN NGỐC, RỒI KHÓ ƯA, RỒI THÔ BẠO. TÔI LÀ TÔI NỂ TÌNH CẬU CỨU TÔI NÊN TÔI MỚI LÀM THẾ CHỨ NẾU KHÔNG THÌ CÓ CHO VÀNG TÔI CŨNG KHÔNG THÈM ĐÂU.

_ANH! ANH DÁM NÓI VỚI TÔI VẬY HẢ? ANH TIN TÔI GIẾT ANH KHÔNG?

_CÓ GIỎI THÌ GIẾT ĐI, RỒI NGÀY MAI CẢ NHÀ CẬU SẼ VÀO TÙ VÌ TỘI GIẾT CON TRAI ÔNG CHỦ NGÂN HÀNG LỚN NHẤT HÀN QUỐC NÀY. CẬU CÓ BAO NHIÊU CÁI MẠNG ĐỂ ĐỀN CHO TÔI HẢ? NHÀ CẬU SINH RA CON KỊP ĐỀN CHO BA TÔI KHÔNG? TÔI LÀ TÔI GHÉT CẬU NGAY LẦN ĐẦU TIÊN TÔI GẶP CẬU LẬN ĐÓ. TÔI CHỊU ĐẾN NGÀY HÔM NAY LÀ MỘT KỲ TÍCH RỒI. CẬU NGHĨ CẬU LÀ AI HẢ? CẬU CHẲNG QUA CHỈ LÀ MỘT THẰNG TÀI LANH HỌC ĐÒI LÀM NHÀ VĂN THÔI. NẾU CẬU CÓ NĂNG KHIẾU THÌ CHẲNG CẦN PHẢI NHỜ TÔI LÀM CÁI NÀY CÁI KIA ĐÂU! HỨ!

“BỐP”

_YA! ĐÁNH TÔI LÀ SAO? TÔI NÓI KHÔNG ĐÚNG HẢ? TÔI NÓI CHO CẬU BIẾT NHÁ, CẬU LÀ CÁI ĐỒ KHỐN KIẾP, CẬU LÀ CÁI ĐỒ ĂN HẠI, CẬU CÚT ĐI CÀNG SỚM CÀNG TỐT. HỨ!

_Đồ khốn. tôi ghét anh, TÔI GHÉT ANH!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

_Ừ! ĐI ĐI! ĐI CHO KHUẤT MẮT TÔI. ĐI CHẾT LUÔN ĐI THÌ CÀNG TỐT. NHÂN GIAN BỚT ĐI MỘT THẰNG RỖI VIỆC NHƯ CẬU.

Mặt Kyuhyun đỏ lên vì giận, cậu xô hắn qua một bên và chạy ra cửa. Nước mắt tự bao giờ đã chảy ra rồi.

“Phịch”

_He he he he! Để tôi xem lần này cậu có đau lòng đến chết không! Ây da, có vẻ như mình hơi nặng lời thì phải, mà thôi, đi tắm rồi đi ăn cái đã.

Siwon vươn vai và đi vào nhà tắm, nụ cười tươi rói trên môi. Hắn quả là thiên tài mà. Hắn làm cậu giận và chạy mất tiu rồi. Lần này hắn đã lập đại kỳ công!

Ây da, chắc một hồi gọi điện rủ Kyuhyun đi ăn lẩu mới được. Mình hoàn thành nhiệm vụ quá xuất sắc rồi còn gì há há há há há

Trong khi đó

Cái đồ khốn kiếp. Vậy mà tôi tưởng anh tốt bụng lắm. Anh dám nói tôi là gánh nặng, anh chê tôi xấu xí, anh dám….hu hu hu hu sao mà muốn khóc mãi thế này. Hu hu hu hu

Kyuhyun vừa khóc vừa hét lên khiến cho bác tài xế cũng sợ hãi. Không biết người khách mà ông đang chở đi có gì không nữa, cứ gào tên ai đó rồi đánh và nệm ghế, bất giác ông cũng rùng mình

…………

Sân thượng siêu thị K

“Phịch”

Bỏ túi thức ăn xuống đất, Kyuhyun lấy ra tất cả những gì cậu đã mua được ở dưới tầng một ra và gặm nhắm. Lúc nãy đang khóc quá chừng tự nhiên bụng sôi ục ục, thế mới nhớ ra là cậu đã ăn gì đâu. Thôi thì hóa đau thương thánh sức ăn. Ăn cho khỏe để lấy sức mà rủa xả tên Choi Siwon chết bầm đó

Siwon xấu xa! Anh nói tôi xấu chẳng lẽ anh đẹp lắm sao? Cái mặt nhỏ thó, người gì mà cao lêu nghêu nhìn thấy gớm! Huhu hu, tự nhiên xỉa xói tôi làm gì, tôi… cũng đẹp chứ bộ huhu hu

“Ực Ực Ực”

Tôi là tôi nói cho anh biết nhé, tôi là tôi đẹp lắm. Bố mẹ ai cũng khen tôi đẹp cả. Bố nói tôi đẹp nhất nhà, tôi dễ thương nhất nhà, tôi đẹp hơn cả Sulli nữa cơ. Vậy mà anh dám chê tôi xấu? Huhu hu cái đồ mắc toi nhà anh

“Chop Chép Chop Chép”

Cái Bar đó có hơn tôi không? Anh dám nói vì tôi mà anh không được đi Bar? Xin lỗi anh, mấy cái Bar đó là đồ bỏ. Nếu cần, tôi xây cái Bar đẹp gấp 100 lần nhà anh. Hu huhu hu. Cái mạng anh là cái mạng cùi. Mắc gì tôi phải đền chứ. Hu hu hu tôi giết anh rồi thì chặt anh ra làm ba khúc rồi thả cho cá sấu nó ăn. Nhà anh tôi san bằng luôn. Ở đó mà nói huhu hu, sao mà nói nặng người ta đến như vậy chứ. Hu huhu hu.

“Măm Măm Măm”

_Hết đồ ăn rồi sao? Nhanh vậy? – Kyuhyun nấc lên từng tiếng và nhìn bãi chiến trường mà cậu vừa tạo ra. Mấy hộp sữa lớn đã hết sạch rồi, đồ ăn nhanh cũng hết luôn rồi. Chỉ còn mỗi cây kẹo mút này thôi. Lại buồn nữa – cái tên Choi Siwon. Anh chết đi cho tôi nhờ, CHẾT ĐI!!!!!!!!!!!!AAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!!!!!!!NÓNG MÁU QUÁ!!!!!!!!! CHẮC PHẢI GIẾT VÀI ĐỨA TƯỢNG TRƯNG THÔI!AAAAA!!!!!!!! CHOI SIWON MẮC TOI,CHOI SIWON MẮC DỊCH! ANH ĐI CHẾT ĐI. CÁI ĐỒ CÀ CHỚN NHÀ ANH!!!

Trong khi đó

“Hắc xì…….”

Siwon bực bội lau mũi khi đây là cái hắc hơi lần thứ n+1 của anh trong vòng hai tiếng đồng hồ.

Chắc chắn là cái tên mắc dịch đó đang chửi mình. Cái đồ nhỏ mọn! Tại cậu nhỏ mọn nên mỏ cậu mới nhọn, hứ!

Siwon lấy áo khoác lên người và đi ra xe. Đau thì cũng đau đủ rồi, chắc là có cảm hứng viết rồi. thôi thì gọi điện thoại rủ đi ăn lẩu để chúc mừng thôi

_Ya! Ý tưởng của cậu là nhờ tôi đó. Lần này phải ăn lớn để bù lại cho tôi nha, hồi nãy nói lớn khan cổ quá chừng!

Siwon tằng hắng vài cái rồi đưa điện thoại lên gọi

“YA! CÁI ĐỒ MẮC TOI NHÀ ANH., ĐIỆN CHO TÔI LÀM GÌ?”

_Ây da! Bớt giận coi, đang ở đâu vậy?

“SÂN THƯỢNG CỦA SIÊU THỊ!”

_Ồ! Ở đó làm gì vậy? Chổ đó vui không? Há há há há há HẢ? SÂN THƯỢNG?

Trời! Đừng nói là đau lòng quá nên tự tử nha trời!

_YA! Ở TRÊN ĐÓ LÀM GÌ HẢ? XUỐNG LẸ LÊN! – hắn hét lên trong điện thoại khi xe dừng lại ở đèn xanh đèn đỏ

“Tin khẩn cấp, chúng tôi phát hiện một thanh niên đang đứng chông chênh trên thềm của sân thượng, cậu ấy có vẻ đã say, hiện chúng tôi đang cố gắng tiếp cận cậu thanh niên này. Chúng tôi sẽ cập nhật thường xuyên”

Siwon mở to mắt khi nhìn cái dáng tròn tròn nhỏ nhỏ đang liêu xiêu trên sân thượng, cái dáng đó chẳng lẫn vào đâu được, đích thị là cậu rồi

_YA! Ở YÊN ĐÓ CHỜ TÔI! NGHE RÕ CHƯA. CẬU MÀ NHẢY XUỐNG THÌ TÔI BĂM CẬU RA THÀNH CÁM LUÔN! Ở ĐÓ CHO TÔI!

Siwon phóng xe đi, bất chấp cả đèn đỏ. Tay hắn run lên từng hồi khi nghĩ đến việc Kyuhyun nhảy xuống dưới. Hắn sợ quá, hắn không muốn cậu chết đâu, hắn không muốn cậu khóc đâu. Hắn không muốn cậu không còn xuất hiện trước mặt hắn nữa. Tim hắn như nhảy ra khỏi lồng ngực khi siêu thị đang dần hiện ra. Nhiều người đang vây quanh ở dưới và đội cứu hộ đang làm nệm hơi để phòng trường hợp cậu ngã xuống

_Xin lỗi! Anh không thể lên trên đó được! – nhân viên cứu hộ kéo Siwon lại trong khi hắn đang cố chạy lên

_TÔI LÀ CHỒNG CỦA CẬU TA ĐẤY, CHO TÔI LÊN MAU! CẬU TA MÀ CHẾT LÀ TÔI TRẢ THÙ NHÀ ANH!

Siwon hét lớn và đẩy nhân viên cứu hộ sang một bên. Hắn lập tức vào thang máy và ấn nút. Chân hắn không yên và tay hắn cũng không yên

Cậu thử nhảy coi, cậu mà nhảy một cái là tôi nhảy theo cậu luôn, cho cậu chết mà cũng không được yên

“Cạch”

_CHO KYUHYUN! CẬU LÀM CÁI QUÁI GÌ TRÊN ĐÓ THỂ HẢ?

_Ủa? Siwon?

Kyuhyun ngạc nhiên nhìn Siwon khi hắn đáng tất tả chạy về phía cậu nhưng hắn không dám lại gần

_Ya! Anh làm gì vậy hả? Ế…. – Kyuhyun hơi nghiêng người về phía sau khiến mọi người có mặt trên sân thượng la lên và trong đó có cả hắn

_Được rồi được rồi Kyuhyun! Là tôi sai, tôi nói với cậu như vậy là tôi sai rồi nhưng mà tôi đâu có cố ý đâu, tại cậu nhờ tôi mà. Cậu nhờ tôi làm cho cậu đau lòng mà

_Anh nói cái quái gì vậy? – Kyuhyun nhăn trán lộ vẻ không hiểu

Mà cậu thật sự không hiểu thiệt mà. Lúc nãy ăn hết đồ ăn và uống hết sữa, Kyuhuyn chạy xuống mua nữa thì thấy vài soju ở đó. Từ bé đến lớn có biết rượu là gì đâu nhưng xem phim thấy người ta buồn thì uống rượu, mà uống rượu là quên đời nên cậu mới mua thủ một chai để uống thôi mà

———————–Flash Back———————

_Cha cha! Đắng và cay quá! Thế mà cũng có người thích!

Kyuhyun đá chai soju ra xa khi đã nốc một hơi hết sạch nó. Cậu vội vã tìm cái gì đó chua chua hoặc ngọt ngọt để ăn hòng xóa đi cái vị cay nồng trong cổ họng. Nó nóng quá chừng và cậu thề rằng cậu sẽ không muốn nó nữa

Nhưng mà…

Uống cái này tự nhiên đầu cậu thông minh lạ thường à nha

Đúng rồi! Sao mình không nhớ nhỉ? Có lẽ là cái tên đó nói nặng với mình để mình đau lòng đây mà, đúng rồi! Sao mình không nghĩ ra ta. Hắn nói là làm mình đau lòng mà. Ây da, thiệt là bậy hết sức, bây giờ mới biết. Mày đúng là đồ con rùa Cho Kyuhyun à! Con Sulli nói mày là con rùa sống lâu năm là đúng rồi. Mày bậy quá! A! gió mát quá! Ra ngoài này đứng chút xem sao

Ồ! Ngồi thế này thật là tuyệt. Ngồi thêm một hồi nữa rồi về. Mình sẽ cười vào mặt thằng cha mắc dịch đó và nói lớn rằng anh bị lộ tẩy rồi. Ha ha ha ha! Ha ha ha ha! Ây da! Sao nhiều người đứng quá vậy ta?

———————–End Flash Back———————

_Xuống đi Kyuhyun à! Xuống đi! Nhanh lên! – Siwon nói gấp và đưa tay về phía Kyuhyun

_Chi? – Kyuhyun nhướng mày

_Thì tôi xin lỗi mà. Xuống đi, cái này chỉ là giúp cậu đau thôi mà. Ây da, xuống đi Kyuhyun à! – mặt Siwon xanh lại khi Kyuhyun gục gật đầu

_Anh ha ha ha ha…anh thất bại rồi. Nói cho anh biết là tôi biết tẩy anh rồi nhá. Ha ha ha ha

_Ừ ừ ừ….xuống lẹ lên coi

_Từ từ! để tôi xuống! Mà đỡ tôi cái coi, cao quá nên tôi không xuống được

Aish! Cái tên này, sao lúc nãy cậu leo lên được chứ?

Siwon chầm chậm tiến đến và ôm lấy Kyuhyun. Hắn thở phào nhẹ nhỏm vì hơi ấm này vẫn còn bên hắn. Nhẹ nhàng hắn đỡ cậu xuống

_Ây da, muốn nằm quá, thôi thì nằm ngủ một chút – Kyuhyun cười khì và ngã người ra sau

_Ya…ya….YA! CẬU ĐIÊN HẢ? AAAAA!!!!!!!!

Siwon ôm chầm lấy Kyuhyun khi cậu bật người ra phía sau và cả hai đang rơi tự do xuống đường từ tầng thứ chín của siêu thị. Hắn ôm chặt cậu vào lòng và hôn lên trán cậu. Lần này chết thật rồi. Hắn có thể nghe rõ ràng tiếng hét thất thanh của những kẻ ở bên dưới

Appa! Bảo umma sinh đứa khác appa nhé! Hu hu huhu. Con hết cơ hội xài tiền của appa nữa rồi. Nhưng appa yên tâm. Con sẽ về báo mộng thường xuyên cho appa. Có gì appa đốt tiền xuống cho con và Kyuhyun appa nhé!

PHỊCH

Cơ thể Siwon tưng lên tưng xuống khi hắn và cậu rơi vào bịch khí của đội cứu hộ. Họ đã bơi đầy khí và vì thế, hắn và cậu thoát chết rồi

_Ya! Mình sống rồi Kyuhyun à! Mình sống đó – hắn mừng rỡ lay lay Kyuhyun dậy

_Hả? Ừ…sống rồi hì hì hì

_Em đau lòng không?

_Mắc gì đau?

_Hu hu hu, anh đau lòng chết rồi, cái đồ vô tâm. Có biết anh sợ như thế nào khi em ở đó không hả? Cái đồ…. Huhuhu

Siwon ôm cứng Kyuhyun vào lòng và cả hai được chuyển đến bệnh viện gần nhất. Siwon bị trật tay rồi. Đều là do cái tên đang ngủ khì đó mà ra đấy

_Cái đồ vô tâm huhu huhu

TBC

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s