♥ LÁ LÌA CÀNH LÀ VÌ GIÓ CUỐN ĐI HAY VÌ CÂY KHÔNG GIỮ LẠI ♥

[ LongFic ]{WonKyu Ver} Còn Nữa Anh Yêu Em – Chapter 4

Wonnnie, anh biết không? Tình cảm anh dành cho em, ấm nóng đến nỗi bỏng rát.

Nhưng nếu thiếu đi những vết thương này, em sẽ không thể sống được, không thể nào sống được…

Chap 4:

“Cạch!”

Siwon vừa mở cửa phòng tắm vừa cầm chiếc khăn bông trên cổ lau mái tóc nâu còn ướt, khi nhìn thấy cái đống lộn xộn trên giường mình lúc nãy đã được sắp xếp lại một cách gọn gàng, khoé môi anh khẽ cong lên thành một nụ cười ấm áp. Siwon bước tới bên “con mèo nhỏ” đang cuộn tròn trên sô pha nghịch điện thoại của anh, trông có vẻ thích thú lắm. Ngồi xổm xuống cạnh Kyuhyun, Siwon vuốt ve mái tóc đen mềm, nhẹ nhàng đặt tay lên trán cậu, lúc này trong lòng mới yên tâm được một chút. Thật may quá, Kyuhyun của anh đã bớt sốt rồi.

Cái đầu nhỏ của Kyuhyun theo thói quen cọ cọ vào lòng bàn tay Siwon, như sực nhớ ra điều gì đó,Kyuhyun dựng thẳng người ngồi dậy, kéo lấy chiếc khăn bông trên người Siwon, cẩn thận lau khô tóc cho anh.

“Thật là, sao vẫn lì lợm thế chứ.” Kyuhyun khẽ lườm anh một cái, miệng không ngừng lẩm bẩm, “Nhất quyết không chịu dùng máy sấy sao, đồ ngốc này!”

Siwon im lặng cúi đầu nghe Kyuhyun lải nhải bên tai. Từ nhỏ đến lúc trưởng thành, mấy câu này không biết cậu đã nói bao nhiêu lần rồi. Siwon có một thói quen xấu, đó là mỗi khi tắm xong đều để cái đầu ướt mà vào thẳng phòng làm việc. Nếu hôm đó cần phải có mặt ở công ty thì sẽ dậy sớm hơn một chút, lái xe nhanh hơn, không bao giờ chịu đụng tới máy sấy, rất ồn ào.

Nghĩ đến đây, trong mắt Siwon đã tràn ngập ý cười. Ý định đó của anh chẳng bao giờ thực hiện được cả. Kyuhyun luôn dậy sớm hơn anh, khi anh từ phòng tắm bước ra là cậu đã ở trước mặt rồi. Dù lúc nào cũng cằn nhằn, nhăn nhó với anh nhưng Kyuhyun vẫn dùng đôi tay nhỏ gầy đó dịu dàng lau thật khô mái tóc ướt của Siwon…

Nếu nói là Kyuhyun tiếp tay cho giặc… Cũng không có gì là sai?

Siwon biết, không một ai có thể giống Kyuhyun quan tâm anh như thế, lo lắng vì anh như thế. Ngay cả khi Siwon lấy Kang Seulgi, thói quen ấy cũng không hề thay đổi.

“…Nếu em không ở đây nữa, ai sẽ lau ‘lông’ cho con gấu nhà anh hả, đồ ngốc.” Kyuhyun phì cười khi nhìn thấy bản mặt đờ ra của Siwon, ngón tay khẽ chọt chọt vào trán anh.

Siwon bỗng nắm chặt lấy tay cậu, ánh mắt lóe lên sự khó hiểu, anh nhìn thẳng vào Kyuhyun, giọng nói mang theo một chút âm trầm:

“Em nói vậy là ý gì?”

Kyuhyun ngẩn ra, đôi mắt đen mở to ngạc nhiên rồi khẽ cụp nhanh xuống. Cậu vỗ vỗ vào mu bàn tay Siwon, cười nói: “Em đâu thể bên anh mãi được, cũng phải để em đi lấy vợ gả chồng chứ. Mà…” Kyuhyun nheo nheo mắt tinh nghịch nhìn anh, “Nhiều người đến hỏi ý cha như thế đều bị ‘cái tủ lạnh’ là anh làm đóng băng hết, muốn em ế cả đời sao?”

“Những người đó…” Siwon vòng tay ôm cậu vùi trong ngực mình, nhẹ nhàng nói, “…Anh không yên tâm giao em cho ai cả.” Càng không muốn để em rời khỏi tầm mắt anh.

Nếu có thể, Choi Siwon sẽ bao bọc cậu cả đời, mang lại hạnh phúc cho cậu cả đời. Những kẻ lúc nào cũng nhắm vào gia sản nhà họ Choi không ít, chúng thèm khát cả Kyuhyun lẫn Heaven, và hơn hết là JE, có mấy ai thật lòng yêu thương Kyuhyun?

Kyuhyun tựa đầu vào lồng ngực của Siwon, lặng lẽ cảm nhận hơi thở anh trên tóc mình, trầm mặc một lúc mới nhỏ giọng nói, “Wonnie, em đói…”

“…”

Siwon bỗng ôm lấy Kyuhyun, bế bổng cậu lên làm cậu hết cả hồn. Chưa kịp quay sang la vài câu thì đã khựng lại khi nhìn thấy cái nhíu mày của anh, cả người cậu cứng ngắc, mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán. Kiểu này…Tiêu rồi!

“Hôm qua anh đã nghi ngờ, bây giờ quả thật là vậy.” Siwon mặc kệ dáng run rẩy sợ hãi của cậu, chỉ lạnh lùng chất vấn, “Trước khi đi em đã hứa sẽ tự chăm sóc bản thân thật tốt, hiện tại, em biết mình gầy đi bao nhiêu không?”

Siwon đã cố gắng bồi bổ cho Kyuhyun mập lên được một chút, vậy mà khuôn mặt mới hồng hào một chút đã trở nên nhợt nhạt, thử hỏi Siwon làm thế nào chịu nổi? Thời tiết lại trở lạnh khiến sức đề kháng của Kyuhyun càng yếu, ChangMin đã theo Choi JiHoon bay sang Canada hai tuần rồi, nếu Kyuhyun xảy ra chuyện gì… Tất cả chỉ vì cái album chết tiệt kia.

Kyuhyun vòng tay ôm chặt cổ anh hơn, cậu biết Siwon chỉ vì lo cho cậu nên mới nổi giận như vậy. Ai, muốn đánh lạc hướng anh, không ngờ lại chọc tới vấn đề kia, Kyuhyun hối hận muốn chết, nhưng những lúc thế này thì không nên giải thích làm gì, ngoan ngoãn nghe lời là được.

“Thôi mà, anh sẽ muộn thật đấy, Wonnie…” Kyuhyun khẽ thì thầm vào tai anh, không hạ hỏa cho Siwon ngay sợ sẽ chết mất.

Siwon chỉ im lặng, vẫn để cậu ngồi trên cánh tay mình mà bế đi. Kyuhyun được anh bồng tựa như một con mèo nhỏ, lúc lướt ngang qua căn phòng vẫn đóng chặt cửa ở đối diện, cậu khẽ nhếch môi, cười mà như không cười, ánh mắt lộ rõ vẻ chán ghét cùng khinh thường.

Phòng của Kyuhyun nằm ở cuối hành lang của lầu hai, trước đây khi Siwon chưa lấy vợ thì anh vẫn luôn ở cùng cậu. Đến lúc Choi JiHoon ép buộc, anh mới khó chịu mà chuyển qua phòng đối diện. Dù vậy nhưng cả Kang Seulgi lẫn Siwon đều bận rộn với công việc, trừ những khi Choi lão gia có mặt ở nhà thì số lần Siwon ngủ ở phòng đó rất ít. Hơn nữa, anh muốn lúc nào cũng có thể nhìn thấy Kyuhyun. Cuộc phẫu thuật trước đây không làm Siwon yên tâm, mặc dù nó đã được ChangMin đảm bảo. Thế nên trừ những trường hợp bất khả kháng, Kyuhyun phải luôn ở trong tầm mắt anh.

Đang từ trên cầu thang bước xuống thì bỗng nhìn thấy một bóng người quay lưng về phía cửa kính, Kyuhyun vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ thốt lên:

“Yesungie!!”

Người đàn ông đó đang nhàn nhã đọc báo, nghe thấy tiếng gọi thì xoay người nhìn về phía Siwon và Kyuhyun. Người ấy có một mái tóc hơi xoăn bồng bềnh trông rất lãng tử, nụ cười ấm áp như ánh nắng buổi sớm mai, ngay cả giọng nói cũng trầm ấm khiến người khác cảm thấy rất bình lặng.

“Hyung, Kyuhyun, lâu quá không gặp!”

Yesung vừa nói vừa tiến tới cạnh hai người, đưa tay xoa xoa đầu Kyuhyun, trên môi anh vẫn không phai nét cười:

“Chà chà! Kyuhyun của chúng ta vẫn nhõng nhẽo vậy sao? “Bảo mẫu” của em chắc là vất vả lắm!” YeSung khẽ liếc qua gương mặt lạnh tanh của Siwon, giọng nói không nhịn được có chút trêu chọc.

Kyuhyun thấy vậy thì bĩu môi, khều khều tay Siwon dùng dằng đòi anh thả xuống, có ai lại đi kiểm tra cân nặng của người khác như anh không chứ! Siwon chẳng thèm quan tâm gì đến con người bé nhỏ đang biểu tình kia, khẽ nhìn qua YeSung, anh cất giọng hỏi:

“Là cha gọi em về?”

YeSung gật đầu. Anh vốn đang tham gia quảng bá điện ảnh mới tại New York, không ngờ lại bị Choi JiHoon gọi quay về nước. Lệnh của Choi lão gia, thật sự chẳng ai muốn làm trái cả.

“Nghe nói cha muốn tổ chức sinh nhật cho ngài Tổng thống, chắc ông cũng sắp về đến rồi. Cả chị dâu vừa bay sang Mĩ cũng phải trở lại gấp mà.”

Siwon không trả lời, chỉ ôm Kyuhyun trực tiếp đi vào phòng ăn, YeSung thờ dài thườn thượt theo sau anh, không ngừng lải nhải: “Sao anh lại để JYJ điều chị dâu đi Mĩ vậy, em thấy lịch làm việc của chị ấy mà muốn ngất xỉu luôn đấy. YeSung hyung chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì hết, ai đời lại muốn vợ mình lao động khổ sở chứ, anh đúng là…”

Siwon cẩn thận đặt Kyuhyun xuống ghế rồi quay sang nhìn YeSung, dù không nói một lời nhưng ánh mắt của anh cũng đủ khiến YeSung ớn lạnh cả người, lập tức im bặt. Kyuhyun mỉm cười kéo Siwon ngồi xuống cạnh mình, quay sang YeSung giải thích:

“Anh ấy đói bụng đấy, Yesungie đừng để ý!”

YeSung nhìn sâu vào mắt Kyuhyun, khẽ gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Anh đưa tay xoa xoa trán rồi ngả lưng tựa vào ghế, thầm nghĩ, không biết chuyện này sẽ lặp đi lặp lại bao nhiêu lần nữa?

Siwon hyung, nếu thật sự anh trân trọng luyến tiếc Kyuhyun như thế, tại sao còn kết hôn với Kang Seulgi? Đến bao giờ đồ ngốc nhà anh mới sáng mắt ra chứ? Nhìn những người yêu anh phải dằn vặt khổ sở, anh chẳng lẽ vẫn không nhận ra? Cả Kyuhyun… Ánh mắt của em từ khi nào lại trở nên lạnh lẽo khi nhắc đến Kang Seulgi như vậy? Em đã nhận ra đúng không? Em yêu Siwon hyung nhiều đến thế, chắc chắn cũng phải nhận ra rồi. Đôi mắt cô ta khi nhìn Siwon… Giống hệt em mà.

Vì người yêu anh ấy như em đã xuất hiện, nên em mới thay đổi đáng sợ thế sao? Đứa nhỏ ngốc nghếch! Hai người đều khiến anh không tài nào yên tâm được.

Yesung lặng lẽ thưởng thức vị đắng của cà phê, thỉnh thoảng còn bật cười khi thấy Siwon bối rối vì tính kén ăn của Kyuhyun, tay thì lại nhanh nhẹn gắp đồ ăn cho cậu, hành động lưu loát vô cùng. Một người luôn lạnh lùng như thế, khi ở cùng Kyuhyun lại bộc lộ những cảm xúc mà bình thường không hề có. Choi Siwon cuối cùng cũng tìm thấy nơi mình có thể trở về. Mà không, ngay từ khi Choi JiHoon mang Kyuhyun đến đây, vỏ bọc của anh từ lúc đó có lẽ đã mở ra, chỉ tiếc rằng…

“Bác Song, thầy giáo Pháp văn của MinHo đã tới chưa?”

Bà quản gia vốn đang đứng cạnh Siwon, nghe anh hỏi thì liền gật đầu, khuôn mặt hiền hậu có chút vui mừng. Cuối cùng cậu Siwon cũng chịu quan tâm đến bé MinHo rồi. Nếu không có Kyuhyun, MinHo không biết sẽ bị người cha lạnh lùng này dọa đến đâu nữa.

Yesung và Kyuhyun thở phào trong lòng một cái, những gì họ sắp bàn bạc thật sự không nên để đứa trẻ như MinHo biết được. Sau khi dùng xong bữa sáng, Siwon đỡ Kyuhyun đứng lên rồi cùng Yesung đi vào thư phòng, vừa đóng cửa lại, cả Kyuhyun và Yesung đều không giấu được vẻ mặt âm trầm và khó xử. Siwon ngồi vào bàn làm việc, ôm Kyuhyun lên đùi mình, suy nghĩ một chút, Kyuhyun khẽ lên tiếng:

“Wonnie à…” Cậu nắm tay Siwon, giọng nói có phần hơi lo lắng, “Sao cha lại muốn đứng ra tổ chức buổi tiệc này? Mọi chuyện sẽ không đơn giản đâu, những kẻ ám sát Tổng thống lần trước SJ vẫn chưa bắt được. Nếu xảy ra việc gì ảnh hưởng đến uy tín của JE…”

Khuôn mặt Siwon không biểu lộ cảm xúc gì, anh chỉ siết nhẹ tay Kyuhyun, muốn làm cậu yên tâm. Yesung ngồi đối diện hai người, anh đan hai bàn tay vào nhau, khẽ nhíu mày.

“JE lớn mạnh một phần là dựa vào SJ của LeeTeuk hyung đứng sau hỗ trợ, Tổng thống chẳng lẽ đã điều tra được gì đó, cho nên mới yêu cầu cha ra mặt giúp đỡ?”

JE – tập đoàn vững mạnh hàng đầu của thế giới, phát triển mạnh mẽ trong hầu hết các lĩnh vực. Nhưng không ai có thể biết được, Choi gia sáng lập ra JE là một gia tộc hắc đạo lâu đời, tập đoàn này chỉ là một phần sản nghiệp bên ngoài của họ mà thôi. Khi Choi Siwon chưa làm Chủ tịch của JE, anh đã thành lập một tổ chức ngầm, lực lượng này không nằm dưới quyền của Choi JiHoon, chỉ có thể xem như một bộ phận tình báo của Choi gia mà thôi. Đến lúc tiếp nhận vị trí của Choi JiHoon, anh mới giao trách nhiệm ấy cho LeeTeuk – người đứng đầu hiện tại của SJ.

“Anh cũng nghĩ thế, xem ra lần này,” Giọng nói của Siwon phút chốc trở nên lạnh lẽo, “Không chỉ bọn khủng bố, những kẻ muốn uy hiếp JE cũng sẽ nhân cơ hội, ra tay cùng một lúc.”

“Có lẽ cha đã đoán trước được nên mới gọi Yesung về gấp như vậy, em nghĩ chúng ta nên chờ quyết định của ông.”

Yesung gật đầu đồng ý, riêng Siwon vẫn giữ im lặng. Anh quay sang nhìn Kyuhyun, dịu giọng nói, “Kyunnie, em cho HyeSung chuẩn bị đi, sử dụng Heaven ở trung tâm Seoul là tốt nhất.” Thấy Kyuhyun ừ một tiếng, anh cẩn thận nhắc nhở, “Em không cần trực tiếp chỉ đạo, chỉ cần đưa bản kế hoạch cho HyeSung là được. Trước khi ChangMin quay về, em đừng ra khỏi Day Moon.”

“Đùng!!”

Cái câu cuối mà Siwon vừa nhẹ nhàng nói ra kia, chẳng khác sét đánh ngang tai Kyuhyun. Là “cấm cửa”, cấm cửa đó! A a, Choi Siwon, anh dám làm thế với em sao? Trời ơi, vừa mới ra ngoài được mấy ngày, giờ quay về lại được lệnh ở trong nhà không được đi đâu, Siwonchết tiệt này!

Trong đầu Kyuhyun không ngừng gào thét, la mắng người đàn ông trước mặt, nhưng ngặt nỗi là một câu phản đối vẫn không thoát ra khỏi miệng được. Quay sang nhìn Yesung, cậu trưng ra vẻ mặt đáng thương, đôi mắt to long lanh nước, vừa tội nghiệp vừa giống như đang làm nũng. Yesung hơi khựng lại, chau mày đấu tranh tư tưởng một chút, sau đó nhanh chóng lắc đầu xua tay, tỏ vẻ mình không làm gì được.

Nhìn vẻ mặt hờn dỗi của Kyuhyun, Siwon thở dài một tiếng, đưa tay xoa đầu cậu dỗ dành: “Trước tối nay, chắc chắn ChangMin đã về rồi. Anh muốn bản báo cáo tổng thể của em phải được đặt trên bàn anh đúng bảy giờ, em biết chưa?”  Siwon nói ra một câu chẳng hề ăn nhập, ngược lại còn phản tác dụng. Cái giọng điệu ra lệnh đó mà dỗ dành được Kyuhyun mới là lạ.

Kyuhyun tức muốn nổ đom đóm mắt, nếu không phải lớn lên bên Siwon từ nhỏ, hiểu rõ cái tính cách độc đoán đó của anh, chắc chắn cậu đã hét ầm lên rồi. Kyuhyun biết là anh đang lo lắng và quan tâm đến cậu, nhưng sao lại không cho cậu ra ngoài?

Yesung nhìn hai người trước mặt, hận không thể bò lăn ra mà cười cho thỏa thích. Ôi cái dạ dày của anh, sớm muộn cũng bị hai người đó chọc cho bệnh mất. Khóe môi Yesung giật giật, trong đầu thì đang gào ầm lên, Choi Siwon, anh thật là ngu hết chỗ nói. Phong thái đĩnh đạc lạnh lùng thường ngày anh đánh rơi ở đâu rồi? Còn đâu là bản lĩnh của Choi gia hả? Nghĩ thì nghĩ vậy, chứ nói ra câu đó chẳng thà bảo Yesung đi đếm xem trên đầu mình có bao nhiêu cọng tóc còn tốt hơn.

Siwon liếc nhìn đồng hồ, đã sắp tới giờ diễn ra cuộc họp cổ đông rồi. Nhìn sang Kyuhyun vẫn đang giận mình, anh không đành lòng rời đi, nhưng tình hình này…

“Hyung yên tâm, còn có em ở đây, cha cũng không cho em ra khỏi nhà một bước đâu.” Yesung thấy bộ dạng luyến tiếc của Siwon thì thở dài một cái, nhỏ giọng nói, “Anh đi nhanh rồi về, cha vốn không thích sự chậm trễ mà. Tối nay tất cả sẽ tập trung đầy đủ ở Day Moon.”

Siwon gật đầu, sau đó cúi xuống ôm lấy Kyuhyun, khẽ vuốt ve tấm lưng nhỏ gầy, trong mắt anh chợt lóe lên một sự chua xót rồi lập tức biến mất, anh khẽ thì thầm vào tai Kyuhyun, “Anh sẽ về sớm, em phải chú ý sức khỏe, đừng ra ngoài trời lạnh thế này…”

Kyuhyun không trả lời, chỉ vùi mình vào lồng ngực ấm áp của anh, Wonnie, anh biết không? Tình cảm anh dành cho em, ấm nóng đến nỗi bỏng rát. Nhưng nếu thiếu đi những vết thương này, em sẽ không thể sống được, không thể nào sống được…

.

Kyuhyun đang đi trên hành lang thì chợt nghe thấy một tiếng đàn du dương vang lên. Là từ phòng riêng của Yesung sao? Cậu mỉm cười, bước chân hướng về nơi phát ra âm thanh. Vì Choi JiHoon không thích Yesung tập trung vào những hoạt động thế này, nên phòng đạo cụ của anh được đặt xa phía sau nhà chính của Choi gia. Đứng trước cửa phòng, Kyuhyun dừng lại một chút rồi đưa tay khẽ gõ lên, rồi nghiêng người nhìn vào bên trong.

Yesung đang ngồi trước chiếc dương cầm màu trắng, quay lưng về phía cậu. Có lẽ anh đang tập trung sáng tác nên không để ý đến tiếng động vừa rồi, Kyuhyun thầm nghĩ trong lòng, sau đó đưa mắt nhìn quanh căn phòng. Bình thường cậu cũng rất ít khi đến đây, một phần vì nó là không gian riêng thuộc về Yesung, còn chủ yếu là do sự phản đối của Siwon. Kyuhyun đã năn nỉ bao nhiêu lần anh mới chịu cho cậu viết vài ca khúc, thậm chí album cũng rất ít khi được thu âm.

“Yesung à~”

“Kyunnie?” Yesung nghe thấy tiếng gọi thì chợt xoay người, vẫy tay với Kyuhyun, anh cười nói, “Mau đến đây, anh đang cần một thính giả đó.”

Kyuhyun cười hì hì chạy đến chỗ anh, ngồi xuống cạnh Yeung, cậu nhướng mày nhìn bản nhạc phổ yên vị trên chiếc đàn dương cầm.

“Yesung, đây là sáng tác mới của anh sao?” Giọng nói Kyuhyun không giấu được vẻ tò mò,  “Mau đàn cho em nghe đi.”

Yesung dịu dàng vỗ vỗ lên đầu cậu rồi đặt hai tay lên bàn phím, nhẹ lướt qua một đoạn nhạc, âm thanh chỉ kéo dài vài phút rồi dừng lại, nhưng như thế cũng đủ làm Kyuhyun cảm thấy ngạc nhiên, cậu mở to mắt nhìn chăm chú vào bản nhạc phổ. Nhận thấy ý nghĩ của Kyuhyun, Yesung bật cười khẽ, ngón tay vuốt ve từng phím đàn.

“Là khúc ngẫu hứng hôm trước em ngâm nga trong lễ Giáng sinh đấy. Nhớ không? Anh đã dựa theo đó mà phổ nhạc, còn lời bài hát thì…” Yesung nhìn cậu, ánh mắt không giấu được sự cưng chiều, “Phải để chủ nhân của nó quyết định thôi, em thấy sao?”

“Ha ha, em đang không biết làm gì để hết buồn chán đây. Tên đáng ghét kia cấm túc em rồi, anh cũng biết mà.” Kyuhyun chớp mắt, hùng hổ nói tiếp, “Lần này em nhất định phải viết, xem anh ấy làm được gì!”

Yesung chỉ biết bật cười, Kyuhyun phồng má tựa đầu vào vai anh, cậu ngước nhìn bầu trời màu xanh qua lớp cửa kính, trong đáy mắt lại chợt xuất hiện một nỗi đau thương không nói thành lời, thời gian… Liệu có thể ngừng trôi không?

“In Heaven, là In Heaven…” Kyuhyun lẩm bẩm rồi quay sang nói với Yesung, “Album sắp tới của chúng ta, lấy bài này làm chủ đạo nhé?”

Yesung im lặng một lúc, nhìn vào đôi mắt đen láy của Kyuhyun, anh đột nhiên kéo mạnh tay Kyuhyun, để cậu dựa hẳn vào người mình, giọng nói anh mang theo một chút run rẩy, tựa như có thể dễ dàng vỡ òa trong tích tắc.

“Em… Còn như thế tới bao giờ?”

“…”

“Kyuhyun, không cần như vậy nữa được không? Dằn vặt đau đớn đến nỗi này, sẽ không thở nổi mất. Em có thể chịu được nữa sao? Nếu đã quyết định sẽ sống như vậy đến chết, vì cái gì không chịu buông tay?” Đôi mắt Yesung đỏ hoe, cảm nhận thân thể Kyuhyun bỗng cứng lại, traí tim anh không ngừng nhói lên.

“Em đã luôn nói Siwon hyung, nói với anh, là phải sống vì bản thân mình kia mà. Tại sao em không làm thế? Thời gian còn lại em hãy vì mình mà sống! Sao lại như vậy, đứa ngốc này…”

Mắt Yesung như nhòe đi, ngoài ChangMin,  anh là người biết tất cả sự thật. Tình yêu của Kyuhyun, thời gian của Kyuhyun… Yesung biết, nhưng lại phải giả vờ như một người ngoài cuộc. Nhìn cậu chìm đắm trong thứ tình yêu vô vọng kia, nhìn cậu mỉm cười hạnh phúc bên Siwon, đồng thời cũng nhìn thấy cậu tự liếm láp những tổn thương đau đớn đó… Anh không thể làm gì cả. Không thể làm gì cho đứa em trai bé bỏng, người đã cứu rỗi linh hồn anh.

Yesung đã từng nghĩ, nói ra thì thế nào? Kyuhyun quan trọng với Siwon như thế, dù biết cậu không còn sống được bao lâu nữa, anh ấy nhất định cũng sẽ như trước kia mà yêu thương cậu. Thậm chí sẽ không màng tất cả mà ở bên Kyuhyun, nhưng kết quả sau đó thì sao chứ…? Kyuhyun nhất định sẽ hận Yesung đến chết.

Anh đã không thể mở miệng, chỉ lạnh nhạt mà nhìn mọi chuyện xảy ra. Rồi sau đó, ôm những câm lặng này mà sống qua từng ngày. Yesung, là một kẻ tồi tệ như thế đấy…

“Em không muốn, Yesung à…” Kyuhyun khẽ nhắm mắt, một giọt lệ nóng hổi từ từ lăn xuống, thấm lên vai áo Yesung, “Em không làm được, không thể làm được.”

Yesung, anh biết mà? Siwon của em giống như một cái cây to lớn mạnh mẽ, có thể đứng vững trước bất kì giông bão nào, cao ngạo đến tuyệt đẹp. Còn Kyuhyun, Kyuhyun chỉ là một nhánh tầm gửi bám vào cái cây ấy để sinh tồn, nép dưới những tán lá rộng lớn để được bảo vệ. Nếu phải rời khỏi anh ấy, em sẽ chết mất. Em không làm được gì hết, Kyuhyun đã lấy đi của Siwon quá nhiều, vĩnh viễn cũng chẳng thể bù đắp được… Đã tới bước này, sao có thể nhẫn tân khiến những ngày tháng sau của anh ấy trải qua mất mát thêm nữa?

Còn cô ta, ngay từ khi cô ta xuất hiện… Kyuhyun đã nhìn thấy, cô ta giống hệt  như một dây leo quấn lấy thân cây kia, luôn ở bên cái cây ấy. Thậm chí còn nở ra những đoá hoa dịu dàng. Nhánh tầm gửi đó chỉ có thể chờ đến khi dây leo che đi bản thân mình, khiến cái cây quên đi sự tồn tại của nó. Như vậy, có được không?

Em chỉ có thể làm như vậy thôi, Yesung ơi…

 

 

Đừng đi, xin đừng đi. Anh chẳng thể ở lại sao?

Dối trá, dối trá… Em không thể nghe thấy gì hết !

Em yêu anh, em yêu anh. Anh chẳng thể bày tỏ với em sao

Em yêu anh, em yêu anh… Anh không thể yêu em sao?

Đừng đi, xin đừng đi.  Anh chẳng thể ở lại sao…

Dối trá, dối trá… Em không thể nghe thấy gì hết

Em yêu anh, em yêu anh… Em chẳng thể bày tỏ với anh sao?

5 responses

  1. Bé nhỏ của chúng ta thật đáng thương mà😥 …nhùng nhằng thế này đến bao giờ a?

    Tháng Bảy 24, 2015 lúc 8:45 chiều

  2. Hú =))) Máu đọc chùa của em trào dâng trở lại rồi :v
    Hê hê
    Em muốn khóc T.T
    Em sắp đi học rồi, lại phải xa chị dồi, huhuhu

    Tháng Bảy 26, 2015 lúc 7:10 chiều

    • Hix 😭😭😭

      Tháng Tám 7, 2015 lúc 12:35 chiều

      • yeeeeeeeee, lâu lâu mời mò lại wp chị ạ =)) chị 1 ngày hậu sn vui vẻ nha😀❤ chị

        Tháng Chín 28, 2015 lúc 3:50 chiều

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s